Kết quả tìm kiếm cho "làng nghề đan lưới Thơm Rơm"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 20
Dịp lễ 30/4, 1/5 và Giỗ tổ Hùng Vương Phú Quốc dự báo đón lượng khách lớn. Các đơn vị, doanh nghiệp du lịch đang chỉnh trang cơ sở vật chất, nâng cấp dịch vụ và làm mới sản phẩm.
Mờ sáng, đi qua vùng quê mùa bấc, người dân đang tất bật với chuyện đồng áng, khai thác cá, tôm, tạo nên bức tranh nông thôn sinh động. Cơn gió nam khẽ khàng báo hiệu Tết cận kề, ai cũng tranh thủ kiếm thêm thu nhập đủ đầy.
Đợi con cá linh mùa nước nổi, không đơn thuần là đợi một sản vật thiên nhiên mà là đợi chờ một mảnh hồn quê, một phần ký ức ngọt ngào gắn bó với tuổi thơ và chất sống hào sảng của người dân sông nước miền Tây.
Cù lao Ông Hổ (xã Mỹ Hòa Hưng) tựa viên ngọc bích êm đềm giữa dòng sông Hậu. Những nẻo đường phù sa rợp bóng cây che mát, quanh năm bà con luôn sống hòa mình vào hơi thở thiên nhiên trong trẻo.
Năm 2024 và 3 tháng đầu của năm 2025, ngành du lịch Cao Bằng đón nhận nhiều tín hiệu tích cực, lượng khách đến đã phục hồi sau đại dịch COVID-19.
Tết Nguyên đán Ất Tỵ 2025 đang đến rất gần, không khí Xuân tràn ngập khắp phố phường. Sắc vàng tươi tắn của hoa mai, sắc đỏ, hồng, trắng rực rỡ của hoa giấy, hoa hồng, hoa đồng tiền… đua nhau khoe sắc, tạo nên bức tranh mùa Xuân rạng rỡ. Những ngày này, các con phố trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết khi các tiểu thương từ vườn cây ăn trái, làng hoa… tấp nập đổ về các khu trung tâm. Tiếng cười nói rôm rả, mùi hương thơm ngát của hoa trái hòa quyện vào nhau, mang đến một cảm giác ấm áp, tươi vui.
Trên cánh đồng ven kênh Vĩnh Tế, vùng trũng nhất mực nước chỉ còn ngang gối, nông dân rục rịch chuẩn bị làm đất sạ lúa đông xuân. Đây chính là thời điểm bà con khai thác nguồn cá đồng cuối mùa lũ rôm rả để làm khô, mắm bán trong dịp Tết.
Không ít người, khi đã gắn bó đời mình nhiều năm với biển đảo, dù còn nhiều thiếu thốn, thời tiết khắc nghiệt, đã lần nữa tìm cơ hội ở lại, chưa muốn về đất liền. Nếu ai có trở lại đảo Trường Sa đôi lần, vẫn có thể bắt gặp bóng dáng thân quen của những người dân, vài năm lại chuyển tới sống ở đảo mới, nhưng luôn hồn hậu cười tỏa sáng...
Ông bà, cha mẹ tôi là nông dân. Tôi sinh ra và lớn lên ở làng. Tôi từ làng ra đi. Ba năm quân ngũ tôi đóng quân ở thành phố. Ở cái nơi mà ánh sáng ban ngày, ánh điện ban đêm đều giống như nhau. Tôi không hòa nhập được với cuộc sống thị thành. Muốn học theo một cái gì đó lại thấy mình như thằng bé hớn hở đuổi theo bao điều phù du không có thật.
Khoảnh khắc nhận ra Tết chẳng phải nhờ tờ lịch trên tường mà là khi căn bếp thơm mùi bánh, mùi kiệu, mùi lá chuối, lá dong… xôn xao trong những tất bật lo toan của người lớn, reo ca trong niềm háo hức của bầy trẻ. Mùi của Tết là thứ hương bình dị mà luyến nhớ một đời.
Mờ sáng, những chợ “chồm hổm” được ngư dân mang tôm đến bán rôm rả. Tôm nhảy lách tách, văng nước phù sa, đánh thức chợ quê mùa nước nổi.
Ẩm thực Đông Nam Bộ vừa quen vừa lạ, có hương vị miền Trung, miền Bắc của di dân và khẩu vị miền Tây; có món ngon của các dân tộc thiểu số, của các nước láng giềng, khu vực và cả du nhập từ nước ngoài